Sẽ chẳng có ca từ nào nói hết được công lao của các thầy cô đối với mỗi học sinh trên hành trang đến trường. Mỗi mùa hè đến, thầy cô lại đứng đó, tiễn biệt bao lứa học sinh ra trường và mỗi lần tạm biệt là mỗi lần xốn xang. Có một nghề bụi phấn dính đầy tay, có một nghề tóc bạc phai vì bụi thời gian, có những người lặng lẽ theo dõi bước chân học trò trưởng thành.

Thầy cô dìu dắt học trò đi qua những tháng năm đẹp nhất của thanh xuân, đi qua những mùa rộn ràng nhất của tuổi trẻ. Mùa bế giảng không chỉ học sinh ngậm ngùi chia tay mà người thầy, người cô cũng mang trong mình những nỗi buồn man mác vì không được dạy dỗ những học trò của mình nữa.

BẠN ĐÃ ĐĂNG KÝ LUYỆN ĐỀ CÙNG THI QUỐC GIA CHƯA?

Lời cảm ơn dành cho thầy cô sẽ chẳng bao giờ là đủ chỉ mong thầy cô luôn khỏe để có thể đồng hành và tiếp tục theo dõi học sinh trên bước đường đời.

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi 

Tóc xanh bây giờ đã phai 

Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy 

Dõi theo bước em trong cuộc đời