Tài liệuVăn họcVăn xuôi

Top 3 bài cảm nghĩ về chú bộ đội siêu hay

Bài văn cảm nhận về người lính
28

Bài văn cảm nhận về người lính

Cảm nghĩ về chú bộ đội trong bài viết sau đây của Hoatieu sẽ là tài liệu tham khảo bổ ích cho các bạn học sinh. Sau đây là nội dung chi tiết các mẫu bài cảm nghĩ về chú bộ đội, bài văn cảm nhận về người lính sâu sắc nhất đã được Hoatieu tổng hợp xin chia sẻ đến các bạn.

1. Cảm nghĩ của em về quân đội

Chúng ta thường gọi các anh bằng cái tên chung biết bao tin cậy, tự hào: Anh bộ đội! Nếu cần tìm những mẫu mực, những ước mơ, bản lính hành động, tình yêu cao đẹp… hãy đến với các anh!

Những người chiến sỹ mang theo nghĩa khí của người chiến sỹ Cần Giuộc, hào khí của dân tộc chiến đấu vì độc lập, vì hạnh phúc của nhân dân. Những người chiến sỹ theo tổng khởi nghĩa giành chính quyền cùng dân tộc, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa!

Thủa ban đầu của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa đầy rẫy những khó khăn: thù trong, giặc ngoài, gia tài cạn kiệt, nhân dân đói kém,… Với thiên tài Hồ Chí Minh sức mạnh đội quân ấy và ý chí toàn dân tộc đã giữ vững đất nước!

Kháng chiến toàn quốc bùng nổ, thực dân pháp xâm lược nước ta, đội quân ấy cảm tử: “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh” bảo vệ thủ đô Hà Nội thân yêu. Đáp lời kêu gọi toàn quốc khánh chiến, họ tạm xa Hà nội lên chiến khu Việt Bắc. Các anh là “Anh vệ quốc quân”! Tất cả theo tiếng gọi của tổ quốc với một ý chí:

“Người ra đi đầu không ngoảnh lại

Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”

Các anh, những con người từ vùng quê “nước mặn đồng chua”, vùng “đất cày lên sỏi đá” từ “giếng nước gốc đa”… từ mọi miền tổ quốc cùng “súng bên súng, đầu sát bên đầu” cùng chung gian khổ, hi sinh… trở thành đồng chí! Các anh cùng một hoàn cảnh khó khăn, cùng một nhiệm vụ, cùng chung lý tưởng, một niềm lạc quan trong gian khổ “Miệng cười buốt giá” … Tất cả thành đồng chí, đồng đội đề làm nên chiến thắng. Một chiến thắng Việt Bắc thu đông 1947 một chiến dịch biên giới 1951…

“Anh bộ đội Cụ Hồ” là tên gọi do nhân dân trìu mến đặt cho những chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam. Tiếng “anh” trong ngôn ngữ Việt Nam là tiếng cha mẹ gọi cho con trai đã lớn; tiếng em gọi anh trai,… Tên gọi ấy vừa gần gũi, thân thương, vừa mang ý nghĩa sâu sắc. “Anh bộ đội Cụ Hồ” mang trong mình phẩm chất của người chiến sỹ trong thời đại mới, anh hùng thật giản dị, chân thật mà đáng yêu! Chúng ta đặt niềm tin vào các anh bởi bản lĩnh, là cốt cách, là niềm tin, là kết tinh của sức mạnh.

2. Cảm nghĩ về anh bộ đội cụ Hồ

Tôi nhớ mãi những ngày còn nhỏ, lon ton theo mẹ, khi đó hát chưa rõ lời, nói chưa rõ tiếng nhưng tôi đã rất thích: ‘Em thích làm chú bộ đội, bước một bước hai, vai chú mang súng..’. Trong non nớt của tôi hiện lên hình ảnh chú bộ đội thật oai phong lẫm liệt và rất đáng tự hào.

Theo năm tháng tôi lớn lên, đất nước đã sạch bóng thù nhưng hình ảnh chú bộ đội đánh giặc được biết qua những vần thơ, những câu hát mãi mãi khắc ghi trong tâm trí tôi.

Thật vậy,được học lịch sử, tìm hiểu nhiều tác phẩm văn học tôi mới hiểu sâu hơn về anh bộ đội. Trải qua hơn ba mươi năm kháng chiến trường kì, mỗi ngọn núi, mỗi dòng sông, mỗi đường phố, mỗi xóm làng đều sáng ngời chiến công anh bộ đội cụ Hồ. Trện khắp vùng miền đất nước nơi đâu cũng có những anh hùng, máu các đã nhuộm đỏ các dòng sông, các ngọn núi. Đặc biệt hơn thế tấm gương sáng ngời anh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai, anh Tô Vĩnh Diện lấy thân mình làm giá súng. Thật là quả cảm, họ đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Hình ảnh ấy được viết lên những vần thơ thật xúc động, đẹp đẽ biết nhường nào:

Rất đẹp hình anh lúc nắng chiều

Bóng anh dài trên đỉnh dốc cheo leo..

Và cứ thế, theo thời gian hình ảnh về chú bộ đội trong thực tế thật đẹp đẽ, thật hào hùng và mang đậm phẩm chất người lính Cách Mạng. Thời chiến các anh ra đi biết là không có ngày trở lại nhưng được hy sinh để dành lấy độc lập cho dân tộc đó là một vinh hạnh lớn. Họ xác định rằng đất nước đang cần những con người như thế, yêu nước, dũng cảm, can trường, xem cái chết nhẹ như bông hồng. Dù rằng đất nước ta hơn ba mươi năm về trước còn nghèo lắm. Chú lính ra thao trường tập luyện mệt mỏi, thiếu thốn trăm bề nhưng khi có lệnh là đi tư thế sẵn sàng. Họ chiến đấu thật quả cảm, tâm đồng ý hợp, đoàn kết một lòng, sẵn sàng làm bất cứ nhiệm vụ gì khi đất nước cần . Tôi nhớ như in theo lời kể của mẹ tôi: Năm 1972 đế quốc Mỹ quay lại bắn phá nước ta một lần nữa. Lúc đó anh Bính ở xã tôi mới 16 tuổi đang học cấp ba, lớp cuối cấp của trường, tương đương với lớp 12 hiện nay theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc anh gấp sách bút viết đơn xin tham gia nhập ngũ, gác lại chuyện học hành, lên đường làm nhiệm vụ. Nhìn chiếc ba lô to bè khoác trên đôi vai gầy guộc thật tự hào nhưng cũng thật xúc động. Anh xác định rằng: Tất cả vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, thế rồi anh ra đi mãi mãi không trở về, nằm lại bên đất bạn Lào, để lại niềm kiêu hãnh cho cả dân tộc. Thật cao cả, thật đáng kính trọng ..hình ảnh người lính là vậy đó, chỉ biết quên mình cho hết thảy, miễn sao đất nước thống nhất.

Giờ đây là một giáo viên tôi luôn thổi hồn những bài giảng cho học sinh, phải biết trân trọng những gì các anh đã cống hiến để ngày nay chúng ta có được ta phải biết vun đắp, xây dựng ngày càng tốt hơn. Để đáp lại công lao to lớn đó, nhiệm vụ cô trò hiện nay cần dạy tốt – học tốt. Đặc biệt là lớp trẻ cần năng động hơn nữa để cống hiến cho nước nhà, sánh vai ngang tầm với các nước bạn trên thế giới.

3. Bài cảm nghĩ về chú bộ đội Hải quân

Hiên ngang người lính đảo

Sóng gió chẳng chùn chân

Cây súng khoác trên thân

Cùng biển khơi làm bạn

Với tấm lòng dũng cảm

Bão tố chẳng sợ chi…

Cũng giống như bao nhiêu người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam khác, những chiến sĩ trong lực lượng hải quân Việt Nam luôn mang trong mình trọn vẹn một lời thề đó là “trung với Đảng, hiếu với dân, sẵn sàng chiến đấu hi sinh vì độc lập dân tộc, vì chủ nghĩa xã hội, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh bại”… Họ là ai? Họ chính là những người nắm giữ nhiệm vụ bảo vệ vùng biển và hải đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Ý thức được trách nhiệm to lớn mà Tổ quốc và nhân dân giao phó, mỗi người chiến sĩ hải quân thân yêu luôn đề cao cảnh giác, giữ vững tay súng để giữ vững bình yên chủ quyền biển đảo thiêng liêng của dân tộc!

Các anh vẫn ngày đêm giữ vững tay súng canh gác biển trời Việt Nam. Chắc hẳn mỗi người dân Việt Nam đều ý thức rất rõ rằng: biển đảo là một bộ phận lãnh thổ thiêng liêng của đất Việt, có tầm quan trọng đặc biệt trong xây dựng và phát triển đất nước. Với tầm nhìn chiến lược vượt thời đại, từ rất sớm, Chủ tịch Hồ Chí Minh không những chỉ rõ tiềm năng, lợi thế “ biển bạc” của Việt Nam mà còn đặc biệt quan tâm đến bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia, nhất là vùng biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Ngày 10/4/1956, khi nói chuyện tai Hội nghị cán bộ cải cách miền biển, Hồ Chí Minh đã nói: “Đồng bằng là nhà, mà biển là cửa. Giữ nhà mà không giữ cửa có được không? Kẻ gian tế nó sẽ vào chỗ nào trước? Nó vào ở cửa trước. Vì vậy ta phải giáo dục cho đồng bào biết bảo vệ bờ biển…”. Hơn thế nữa, Chủ tịch Hồ Chí Minh còn rất quan tâm và dành tình cảm đặc biệt đến lực lượng vũ trang bảo vệ chủ quyền biển đảo, nhất là lực lượng hải quân. Khi đến thăm các đơn vị hải quân, Người tâm sự: “Là chiến sĩ hải quân, các chú phải biết yêu quý đảo như nhà mình, chịu khó cải tạo xây dựng thành những mảnh đất vừa giàu, vừa đẹp, vừa có lợi cho mình, vừa có ích cho đất nước”.

Có người cho rằng, có thể tình yêu Tổ quốc đồng nghĩa với trách nhiệm công dân của mỗi con người trước số phận của dân tộc, của đất nước mình. Chúng ta là người con của đất Việt, ông cha ta từ ngàn năm trước đã lên rừng xuống biển để khai phá, xây dựng non nước này. Và biển – đảo ấy là một phần gia tài nghèo khó mà ông cha ta tự ngàn xưa đã không tiếc máu xương, công sức để gìn giữ, truyền lại cho con cháu hôm nay. Có lẽ vì thế mà những người canh giữ biển đảo của Tổ quốc – người chiến sĩ hải quân Việt Nam là những chiến sĩ anh hùng, bởi vì họ sinh ra trên một mảnh đất của một dân tộc anh hùng, thừa hưởng những truyền thống yêu nước và kinh nghiệm đấu tranh kiên cường của cha ông ta để lại. Để bảo vệ chủ quyền cho dân tộc, người lính hải quân họ đã phải hi sinh và đánh đổi rất nhiều. Đã có biết bao chiến sĩ đã phải ngã xuống giữa biển trời mênh mông, bao người phải xa sự yêu thương đùm bọc của gia đình, xa vợ con, để lại ở những người thân của họ nơi đất liền một nỗi nhớ khôi nguôi. Nhưng nỗi nhớ ấy chỉ là một phần đằng sau niềm tự hào của gia đình về những người con của họ đang mang trên vai một nhiệm vụ của dân tộc và họ lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc, theo sự trăn trở của con tim rằng: mình đã làm được gì cho Tổ quốc thân yêu của mình? Dẫu biết rằng sẽ có biết bao gian khổ khó khăn ở nơi đầu sóng ngọn gió này, nhưng trong tim mỗi người chiến sĩ hải quân không cảm thấy nhụt lòng mà càng thấy thêm tự hào về công việc mà họ đang làm.

Tôi biết khóc, tôi biết cười, tôi biết đến thành công và tôi cũng đã trải nghiệm nhiều thất bại, nhưng điều tôi chưa biết đó chính là sự hy sinh thầm lặng của những người đã cho tôi cuộc sống bình yên này. Khi con người ta ai cũng phải lo toan, tính toán để mưu cầu chuyện danh lợi, tiền tài thì chẳng mấy ai có thể nghĩ đến việc ngoài xa kia lại có những chiến sĩ đang hi sinh thầm lặng để bảo vệ biển đảo – nơi biên cương Tổ quốc. Ở nơi ấy, nơi mà tôi chưa từng nghĩ tới, nơi mà tôi chỉ thoáng thấy qua tivi nhưng đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ và chất chứa nhiều tâm niệm. Đó cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận được ý chí và nghị lực phi thường của các anh chiến sĩ hải quân. Các bạn ạ, từ những ngày còn bé, khi chưa hiểu được sự hy sinh thầm lặng của những người lính đảo, tôi vẫn luôn yêu thích màu áo của những anh lính hải quân, không phải màu xanh rêu bộ đội, mà là màu trắng tinh khôi, họa thêm những sọc xanh dương như những lớp sóng biển dạt dào!

Các bạn có biết không, đối với tôi, có lẽ không nghề nào gian khổ và khó khăn bằng việc canh giữ sự bình yên cho Tổ quốc. Nhiều khi tôi thắc mắc không hiểu vì sao các anh lại chọn làm lính đảo, điều gì thôi thúc các anh đến nơi xa xôi đầy hiểm nguy ấy? Phải chăng là lòng yêu nước thiết tha và nồng cháy của các anh! Để cho chúng tôi có được một cuộc sống trong hòa bình và tự do, tôi biết không ít người đã và đang hi sinh quyền lợi của bản thân để vì một lý tưởng vô cùng to lớn mà không phải ai cũng làm được. Khoảng cách hàng trăm hải lí với đất liền đâu phải gần. Bạn đã lúc nào nghĩ tới ngày nào đó sẽ rời xa gia đình và gắn cuộc sống của mình với biển đảo quê hương chưa? Ngày anh lên đường là ngày anh chấp nhận bỏ lại sau lưng gia đình, người yêu, bạn bè và cả một tương lai tươi sáng để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, tiếng gọi của một trái tim yêu nước, tiếng gọi của nhiệt huyết thanh niên:

“Xưa cha ông giong buồm ra giữ đảo

Định hướng thuyền đi bằng vệt sao trời

Nay hiên ngang giữa vùng giông bão

Anh chọn quê hương là chốn biển khơi!”

(PGS.TS Phạm Xuân Hằng)

Cuộc sống ngoài khơi xa, làm sao mà tránh khỏi những khó khăn, thiếu thốn. Khó từng miếng ăn giấc ngủ đến cái áo cái quần; khó một cuộc điện thoại hỏi thăm gia đình đến một lá thư dạt dào yêu thương từ đất liền. Thiếu hơi ấm của gia đình, người yêu; thiếu những cái tết rộn ràng bánh chưng, bánh tét, cành mai, cành đào; thiếu tiếng người cười nói để làm ấm lòng người chiến sĩ… Chỉ có những cái siết tay thắm tình đồng chí cảm thông với nhau giữa tiếng rì rào sóng vỗ; chỉ có những tiếng hát đồng đội xua tan cái giá lạnh của gió sương hải đảo cũng như nỗi cô đơn của người chiến sĩ; chỉ có những nỗi ngóng trông từng lá thư, cánh thiệp, từng món quà nhỏ, từng lời chúc… dẫu là từ những người xa lạ, dẫu là từ người thân của đồng đội mình… cũng cảm thấy ấm lòng đến lạ.

Thương lắm, người chiến sĩ hải quân! Ở ngoài đảo xa, làm sao mà không khỏi chạnh lòng khi nghĩ về người mẹ già tóc bạc tần tảo sớm hôm; làm sao mà không khỏi xót xa khi nghĩ về người con gái trẻ đang ngày ngày ngóng đợi người yêu; làm sao mà không khỏi buồn tủi khi kết thúc những buổi ghé thăm…? Thân thương sao danh từ thiêng liêng, cái tên gợi lên hết cái xa của không gian và cái dài của thời gian. Buồn lắm! Nhớ lắm! Nhưng các anh vẫn kiên cường giữ vững trái tim nóng dành cho tổ quốc và cầm chắc nòng súng gìn giữ quê hương. Dẫu biết nếu phải ra đi, những gì còn lại về anh chỉ là ngụm nước biển nơi anh đã ngã xuống nhưng anh vẫn nguyện hi sinh tuổi trẻ của mình một cách thầm lặng. Hi sinh vì quê hương mình, vì chủ quyền lãnh thổ thì có gì phải tiếc nuối?

“ Giữa Đại Dương anh trở thành bất tử.

Giữa Nhân Dân anh mãi mãi trường sinh

Máu anh đổ, đảo ngàn năm vững chãi.

Nước biển quê mình giờ mặn gấp đôi…”

(PGS.TS Phạm Xuân Hằng)

Người chiến sĩ hải quân, tên gọi thân thương ấy đã dạy em biết bao điều. Từng ương bướng làm ba mẹ phải buồn phiền nhưng nay lại cúi đầu trước anh. Tôi thấy mình sao quá bé nhỏ trước anh. Anh dám hi sinh bản thân mình vì cả một đất nước. Còn tôi, đã làm được gì? Cha mẹ anh chắc hẳn rất tự hào vì anh – một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất và mang trong mình một lí tưởng ngời sáng cả thế hệ sau. Xin được cảm ơn lòng quả cảm của các chiến sĩ hải quân! Hình ảnh đẹp của các anh đã tạc vào tâm hồn lớp trẻ chúng tôi sự khâm phục, ngưỡng mộ, tin yêu vô bờ bến!

Những ngày này, tin tức về vấn đề biển Đông cứ ngập tràn trên các mặt báo, hàng triệu trái tim ngày đêm vẫn đau đáu một nỗi niềm hướng về biển Đông, tất cả mọi nơi trên dải đất hình chữ S từng phút, từng giờ luôn sôi nổi những hoạt động thiết thực, ý nghĩa hướng về Hoàng Sa, Trường Sa… lại càng cảm kích những hy sinh thầm lặng của các anh biết nhường nào. Các anh phải ngày đêm chống chọi với thời tiết khắc nghiệt, phải nắm chắc tay súng, phải chống lại rất nhiều âm mưu diễn biến hòa bình, thủ đoạn thâm độc của các thế lực thù địch nhằm bảo vệ, giữ trọn biển đảo. Mong các anh sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, bảo vệ phần đất ruột thịt thiêng liêng của Tổ quốc và sẽ mãi là chiếc cầu nối đất liền với biển đảo yêu thương!
Bạn có biết không, tôi rất hy vọng một ngày được về thăm biển, đứng trên boong tàu tiến đến hải đảo xa xôi cùng các anh. Lúc đó, tôi sẽ ôm hôn hòn đảo quê hương này, tôi sẽ đứng trên đảo Song Tử và hét thật to: “Tôi yêu Việt Nam!”, tôi sẽ thức dậy sớm để ngắm bình minh, trải nghiệm một lần được đi tuần cùng các anh hải quân và tôi cũng muốn một lần được đi qua đảo Gạc Ma, thả chiếc vòng hoa tưởng niệm cùng với lòng yêu thương, sự kính trọng của mình…

Tôi vẫn tin rồi năm tháng đi qua, anh sẽ lại được trở về quê hương, với những vòng tay ấm đang mong ngóng anh từng ngày. Cầu chúc cho gia đình anh nhiều sức khỏe để chờ đến ngày anh trở về. Ở phương xa, tôi hy vọng các anh sẽ thật ấm áp bên đồng đội và lòng nhiệt thành luôn dâng tràn trong lồng ngực gắn với sự sẻ chia, góp sức của những người luôn hướng về hải đảo hay là những tấm lòng thơm thảo nơi đất liền. Và chúng tôi những người đang sống và chiến đấu ở đất liền hứa với các anh – những người lính hải quân rằng, chúng tôi cũng sẽ cống hiến hết mình để cùng các anh dựng xây quê hương đất nước này ngày càng giàu đẹp, văn minh hơn.

Chúc các anh sức khỏe dồi dào, niềm tin bền vững, ý chí kiên cường, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Gửi đến anh những lời chúc tốt đẹp nhất và những lời nói yêu thương nhất, hỡi người chiến sĩ vĩ đại!

Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của Thiquocgia.vn.